Trên hành trình chiếc xe chở xác đi qua, bao nhiêu người đã nhìn chộ tận mắt hình hình đó? Đó là đơn hình hình thách củac dã man giá trừng trị mạngng mà con người chúng ta đã vun bao trùm, xây dựng qua hàng trăm, hàng ngàn thế hệ.
Nhưng mà chiếc xe máy chở xác người ấy căn cứ cầm mà đi qua bao nhiêu ánh mắt, như đơn ảo giác, như đơn điều không thiệt, như đơn khúc phim.
![]()
Tác ra cái vẻ Phạm Trung Tuyến.
Người nhà mực tàu người đàn bà đã tắt hơi ấy, người đàn ông đã lái chiếc xe máy cùng cái xác bó soi trên yên xe suốt 60 km ấy, có trạng thái anh ấy chứ còn nghĩ đặng gì ngoài sự kết thúc mực tàu đơn quá trình đã rất giàu khổ thân đau.
Người đàn bà ấy đã tắt hơi vì lao phổi, đơn của bệnh mực tàu người nghèo, vì vô vọng sau quá trình sửa bay kéo dài và xin ra viện đặng bay nhà chờ tắt hơi, rồi tắt hơi trên đàng đi.
Người thân mực tàu chị có nhẽ không bất thần bay điều đó, anh đem chị bay, theo cái cách mà anh có trạng thái làm, trong suốt khả năng, ra cái vẻn đơn như đặng đơn dấu chấm trên dòng thế hệ.
Nhưng đơn xác người đi qua dưới ánh bình diện trời ơi suốt cả đơn hành trình hơn 60 km, trong suốt trạng thái đó, là đơn hình hình không trạng thái tàn ác hơn.
Dấu chấm cả cho cầm cục người đàn bà ấy, dấu chấm cho những tháng ngày kiệt quệ đeo đuổi việc căn cứu sửa người thân mực tàu gia đình chị, lại là những dấu hỏi bay ý nghĩa cầm cục những con người đã vô tình nhìn chộ hình hình chót cùng mực tàu chị.
Rốt cá thì cá mạngng mực tàu chúng ta, quá trình làm người mực tàu chúng ta có ý nghĩa gì khi bàng quan nhìn thân xác cùng loại mực tàu mình trong suốt trạng thái khốn cùng đi qua như cầm?
Bao nhiêu con người đã nhìn chộ hình hình đó dưới ánh bình diện trời ơi trên suốt hành trình dài 60 cây mạng? Bao nhiêu cái chép mồm, bao nhiêu cái nhún vai, bao nhiêu ý nghĩ bay sự đáng xót thương, bay sự nghèo khó đặng ngầm nhủ trong suốt đầu? Theo thông tin từ bỏ bệnh viện thì người đàn bà ấy đã tắt hơi sau khi ra viện, trên đàng bay nhà.
Bức hình chụp cái xác chị trên yên xe máy tại thành phường phố Sơn La. Như cầm, là người nhà chị đã bó soi và buộc xác chị lên xe máy liền trên đàng phường phố Sơn La, giữa ban ngày.
Bao nhiêu người đã chứng kiến quá trình đó và quay đi? Bao nhiêu tiền cho đơn chuyến xe đặng đem cái xác ấy đàng hoàng trở bay nhà? Có trạng thái gia đình người đàn bà đó quá nghèo đặng nghĩ đến việc thuê đơn chiếc xe. Nhưng bao nhiêu con người chứng kiến sự việc đó, gia tộc đều nghèo tiền nong, hay nghèo lòng trắc ập? Một người đàn ông chở xác người đi qua dưới ánh bình diện trời ơi, lẫn lũi suốt hành trình 60 cây mạng. Đó là đơn hình hình khốn cùng không nếu mực tàu riêng thân phận người đàn bà đã tắt hơi, không nếu sự khốn cùng mực tàu đơn gia đình nghèo.
Đó là sự khốn cùng mực tàu đơn xã họp nghèo nàn lòng trắc ập, nghèo nàn tính người, nghèo nàn sự sẻ cứt. Người đàn bà ấy tắt hơi rồi. Chị không còn cảm chộ khổ thân đau vì thân phận mực tàu mình nữa. Mọi đỗi đau chị đã đặng lại cả cho cõi nhân buồng này, cho những người mà mạng buộc gia tộc nếu chứng kiến hình hình cái xác mực tàu chị đặng đem đi như cầm.
Người đàn bà ấy đã mạngng đơn cá mạngng quá khổ thân sở rồi, chị đã thoát khỏi cá mạngng ấy rồi, cùng chị, đặng đem bay quê tuần tra xe tang đàng hoàng, hay nằm ngang yên xe máy thật có khác gì rau?
Chỉ có chúng ta, những người đã còn mạngng nốt cầm cục mực tàu mình là sẽ nếu nghĩ suy bay hạnh phúc và khổ thân đau mực tàu tháng ngày trước mắt.
Theo Trí Thức Trẻsuốt>
0 nhận xét Blogger 0 Facebook
Đăng nhận xét